Tớ nhớ cậu, người bạn cũ

Chào cậu,

Không biết cậu có khỏe không, tớ khỏe. Ngày hôm qua tớ chợt nằm mơ đến cậu. Trong giấc mơ ấy cậu hỏi tớ, “sao lâu rồi cậu không nói chuyện với tớ? “. Tớ cũng không biết trả lời sao, và rồi tớ tỉnh dậy, hoang mang. Tớ không biết cảm giác của cậu trong hai năm qua như thế nào, có lẽ cậu đã quên tớ rồi chăng. Tớ còn không biết cảm nhận của tớ là gì nữa mà. Đôi lúc là phẫn nộ, đôi lúc là căm ghét, đôi lúc là đố kị, đôi lúc là áy náy, đôi lúc là tiếc nuối, đôi lúc là có lỗi.

Cũng đã hai năm rồi nhỉ, kể từ giáng sinh năm ấy. “Trước đêm giáng sinh ấy, Chúa đã lấy đi của nó một người bạn”. Ừ nhỉ, hai năm rồi, mội thời gian không quá dài cũng không quá ngắn, trong khoảng thời gian đó, chúng ta chạm mặt nhau bao nhiêu lần nhỉ? Mỗi lần gặp nhau, tớ không biết đối mặt với cậu như thế nào, và tớ đã chọn cách lánh mặt cậu, bơ cậu. Mỗi lần như thế, tay chân tớ run lắm, chẳng biết phải hành xử như nào cho đúng.Tớ hận cậu. Cậu là người đã hứa tặng tớ cái áo màu xanh có in dòng chữ IU, cậu là người đã hứa dẫn tớ đi ăn, và cũng chính cậu, là người đã thay vị trí của tớ trong đám bạn thân của tớ, đã đi du lịch Vũng Tàu, đi ăn kem DairyQueen, vị trí đáng lẽ ra phải là của tớ.

Thời gian trôi qua, và tớ hiểu rằng, tới không có quyền hận cậu. Chỉ là bản thân tớ nhỏ nhen, ích kỉ quá mà thôi. Tớ không muốn người khác trả ơn mình, nhưng lại mong muốn cậu đền đáp, đó là cái sai của tớ. Tớ chỉ hi vọng rằng, cậu sẽ tìm được một người bạn đúng nghĩa, có thể giúp đỡ cậu mà không tính toán, nhỏ nhen, ích kỷ như tớ. Tớ vẫn sẽ chọn cách lách mặt cậu, vì tớ không xứng đáng làm bạn cậu. Chúc cậu thành công trên con đường của mình. Tớ xin lỗi cậu.

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.